Suy ngẫm vạn sự tùy duyên theo lời của phật dạy

Hàng ngày, khi nói chuyện về duyên phận, chúng ta vẫn nghe mọi người nói câu “vạn sự tùy duyên”, vậy câu này có nghĩa gì? Đây là câu đối hay một câu nói về hình ảnh nào đó? Đây là một quan niệm của người ngày xưa về lời dạy của phật, cùng tìm hiểu xem quan niệm này là gì trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta?

Duyên phận khó đoán, người ta vẫn nói rằng, duyên là do trời định.

Người ta vẫn nói rằng duyên là do trời định, phận do nhân định, thật sự ta thấy duyên phận rất khó đoán. Vạn sự tùy duyên, gặp được nhau hay không là do ý trời, nhưng để đến với nhau hay không lại là sự quyết chí ở mỗi người. Và đương nhiên, phận ngắn hay dài, ở được bên nhau không lại cũng là điều không ai có thể nói trước. Đôi khi con người ta có muốn cũng không được.

Phật bàn về nhân duyên rằng, bất cầu bất khổ, duyên phận cũng vậy. Cái gì cũng chỉ có thời điểm, hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ có duyên phận. Đó là món quà trời ban, chỉ trong một giây, một khắc, một đoạn, nó không sai chút nào. Bởi thế mà phải hết lòng quý trọng và nắm thật chắc, giữ thật chặt. Chỉ cần một chút không trân trọng thì mất cũng đã là điều đáng tiếc.

Nhưng nếu có phải cách xa, cũng đừng oán than, trách phận. Bởi vì nếu có duyên mà không có nợ thì ở bên nhau cũng không được gì. Hãy tự ngẫm với lòng rằng, vạn sự bởi ý trời, duyên cũng do trời định, muốn tránh hoặc muốn có cũng không được.

Giữa người với người, đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt. Suy nghĩ theo hướng có thể gần, cũng có thể xa và chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính. Giữa việc mình với việc người, cũng có thể đơn giản, có thể phức tạp. Giữa tình cảm với nhau, đối xử với nhau có thể sâu, cũng có thể cạn.

Với người đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện, bạn cũng có thể đánh thức mọi giác quan của họ, khiến họ vì bạn mà rung động. Nhưng nếu đã không có duyên, dù bạn nói bao nhiêu lời cũng là thừa. Thực tế thì nhìn thôi cũng đã là không cảm nhau được rồi.

Có một số người trong cuộc đời bạn, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng, chẳng lưu luyến gì. Có một số việc, vừa phân trần trắng đen đã trở thành quá khứ, bởi vì chẳng được nhớ lâu. Nhưng cũng có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt biển, lúc nhẹ bẫng lúc nặng nề. Và cũng có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường vì nhau mà cố gắng vượt qua.

Chuyện vĩ đại đời này, đời sau người ta gọi là truyền thuyết. Mà đã là truyền thuyết thì chỉ được nhớ ở một thời điểm. Điều đó cho thấy đôi khi hôm nay là việc lớn, ngày mai nhìn lại chẳng có gì đáng kể, nó chỉ là hạt muối trên biển mà thôi. Đôi khi với mục tiêu đó năm nay quan trọng, nhưng sang năm sẽ trở thành thứ yếu.

Trong cuộc sống hay công việc, nếu gặp chuyện không vừa ý, hãy nói với bản thân: “Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai rồi cũng đến, hãy buông bỏ tất cả để bắt đầu ngày mới!”- bởi vì chúng ta nhiều nhất cũng chỉ là câu chuyện của một người.

Một khi đã đi thì không trở lại, vĩnh viễn thành quá khứ của nhau. Nhân duyên của con người ngắn ngủi, đáng quý là thế nhưng khi có được lại không trân quý. Đã là quá muộn khi mất đi rồi mới hối hận. Đôi khi chỉ một phút gần nhau cũng đã nhớ nhau cả đời, nhưng tại sao lại không trân quý mà còn làm khổ nhau và kết thúc là xa nhau.

Học được cách dùng bình tĩnh để đối đãi với mọi sự công bằng và bất công bằng, điềm nhiên đối đãi với hết thảy mới là điều hay trong cuộc sống. Thản nhiên tiếp nhận mọi sự an bài hợp ý và không hợp ý mình, ấy mới là cách đối đãi của bậc làm người trí huệ.

Đừng vì “duyên đi” mà sinh ra tâm oán thù, lòng oán hận. Bởi vì “Có duyên mà không có phận, có phận mà không có duyên” đều là một phần trong sinh mệnh. Nó không nên trở thành bước đệm dẫn bạn đến bước đường cùng của cuộc đời, điều đó là một cuộc sống không có ý nghĩa.

Sống trên đời, điều gì phải đi thì nên buông tay, điều gì đến thì hãy quý trọng. Cuộc sống như thế mới đúng là được tự do tự tại thực sự. Đây là một loại cảnh giới cao của người giác ngộ, và sống thuận theo tự nhiên là một loại trí tuệ.

Đôi khi chúng ta vẫn nghĩ suy nghĩ như vậy sẽ là tác nhân làm xã hội chậm phát triển “chờ sung rụng”, chẳng phải sẽ làm người ta thụ động với quan niệm như vậy sao? Thế nhưng, cần phải nghĩ nó đúng vào từng hoàn cảnh để thấy được vạn sự tùy duyên. Suy nghĩ này còn được khá nhiều người phổ nhạc mp3, dịch ra tiếng trung, tiếng anh để lưu truyền hậu thế, vậy thì tại sao chúng ta không đón nhận. Không thể ngồi chờ sung rụng, nhưng việc biến sự chờ đợi đó thành cái duyên cũng đã là việc tạo ra cơ hội cho chính mình để nắm bắt.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *